7 ngộ nhận sai lầm về Đạo Phật

Mỗi dịp Tết đến xuân về, hình ảnh dòng người nô nức đến chùa lễ bái, thắp hương cầu nguyện đã trở thành một nét văn hóa tâm linh đẹp, thân thuộc trong đời sống người Việt. Đó là biểu hiện của niềm tin hướng thiện và khát vọng bình an.

Tuy nhiên, bên cạnh sự thành kính ấy, vẫn còn một thực tế đáng suy ngẫm: người đến chùa thì đông, nhưng người hiểu đúng cốt lõi lời Phật dạy lại không nhiều. Không ít người tu theo thói quen, tin theo truyền miệng, hoặc vô tình khoác lên Đạo Phật những lớp áo của ngộ nhận và hiểu lầm. Điều này chẳng khác nào bước đi rất nhiệt thành trên con đường tâm linh, nhưng lại chưa có trong tay tấm bản đồ chỉ dẫn rõ ràng.

Dưới đây là 7 ngộ nhận phổ biến. Hy vọng những chia sẻ này sẽ giúp bạn soi rọi lại hành trình của mình, để mỗi bước chân đến với Đạo Phật đều mang lại sự an lạc và chuyển hóa đích thực.



1. Đạo Phật là yếm thế, bi quan (Đời là bể khổ”)

Đây là rào cản nhất khiến nhiều người, đặc biệt là giới trẻ e ngại tìm hiểu Đạo Phật. Nghe câu "Đời là bể khổ", họ vội tin rằng đạo Phật chỉ nhìn cuộc đời bằng gam màu xám xịt.

Sự thật:
Phật giáo không bi quan cũng không lạc quan, mà thực tế và tỉnh thức. Đức Phật giống như một vị đại lương y: Ngài chỉ căn bệnh của đời sống (Khổ đế), nguyên nhân gây bệnh (Tập đế), đồng thời cũng đưa ra phương thuốc chữa lành (Đạo đế) và giúp ta hiểu thế nào là khỏe mạnh (Diệt đế). Nếu chỉ nói khổ mà không chỉ con đường thoát khổ, đó không phải là Đạo Phật. Phật pháp dạy nghệ thuật chuyển hóa khổ đau, chứ không dạy ta ngồi yên than trách cuộc đời.


2. Phật là vị thần ban phước

Rất nhiều người xem Phật như một vị thần ban phước. Họ đi chùa với tâm thế cầu “xin”: xin tài lộc, công danh, xin tình duyên, bình an, rồi đo niềm tin bằng việc “có linh hay không”.

Sự thật:
Đức Phật là một nhân vật lịch sử, một con người đã tu tập và đạt được giác ngộ, không phải thần linh có quyền năng ban phúc giáng họa. Ngài chỉ cho ta con đường của hạnh phúc chân thật còn đi hay không là do đôi chân của bạn. Lễ bái, cầu nguyện chỉ thực sự ý nghĩa khi ta biết quay về soi lại tâm mình. Sự gia hộ của chư Phật là có thật, nhưng chỉ đến với những trái tim chân thành, thực sự rộng mở để đón nhận.




3. Nghiệp là định mệnh không thể thay đổi

"Số tôi nó khổ", "Nghiệp nó vậy rồi"... Nhiều người dùng chữ "Nghiệp" như một cái cớ để buông xuôi, phó mặc số phận.

Sự thật:
Nghiệp nghĩa là hành động. Đó là một dòng chảy sống động. Những gì bạn nhận hôm nay là kết quả của quá khứ, nhưng nhân đang gieo trong hiện tại sẽ quyết định tương lai. Đạo Phật là đạo của sự nỗ lực và tự chủ. Tu tập, sám hối và sống thiện lành chính là con đường chuyển nghiệp, từ nặng hóa nhẹ, từ xấu thành tốt.


4. Đi tu là chán đời, chỉ dành cho kẻ thất bại hay người già

Hình ảnh cô Lan trong "Lan và Điệp" cắt tóc đi tu để quên đờithất tình, hay quan niệm "trẻ vui nhà, già vui chùa" đã in sâu vào tâm trí nhiều người. Bởi vậy, Đạo Phật, chốn thiền môn thường bị hiểu nhầm là bến đỗ cho những tâm hồn tuyệt vọng, sầu não, là chỗ dựa cho những kẻ thất bại, chán đời hay đơn giản là nơi an dưỡng tuổi già.

Sự thật:
Đức Phật thành đạo khi 35 tuổi – độ tuổi sung mãn nhất của trí tuệ và sinh lực. Tu không phải là trốn chạy cuộc đời, mà là dám đối diện và sống tỉnh thức trong phút giây hiện tại. Đó là con đường dành cho những người quả cảm, muốn làm chủ tâm trí và tìm kiếm hạnh phúc đích thực, bất kể già hay trẻ, thành công hay thất bại.




5. Phải ăn chay trường mới được quy y Tam bảo
Nhiều người e ngại không dám quy y vì nghĩ rằng phải ăn chay trường, không uống bia rượu, phải “sống chuẩn mực” từ đầu mới xứng đáng làm Phật tử.

Sự thật:
Quy y Tam Bảo là sự phát nguyện quay về nương tựa Phật – Pháp – Tăng, để hướng đến một đời sống tốt đẹp, tỉnh thức hơn, chứ không phải một kỳ sát hạch đạo đức. Ăn chay và giữ giới là để nuôi dưỡng lòng từ bi và trí tuệ, nhưng không phải là điều kiện bắt buộc để trở thành Phật tử.


Đạo Phật mở rộng cánh cửa từ bi đón nhận tất cả mọi người. Với Phật tử tại gia, cốt lõi là tâm hướng thiện, giảm dần sát sinh và gây tổn hại. Tu tập là một tiến trình trưởng thành và chuyển hóa, không phải sự hoàn hảo tức thì.

6. Pháp tu này “cao hơn” pháp kia
Không ít người âm thầm phân cấp: pháp môn của mình “cao”, pháp môn khác “thấp”. Đây là cái bẫy bản ngã rất tinh vi.

Sự thật:
Đức Phật thuyết pháp tùy theo căn cơ và duyên nghiệp của chúng sinh. 84.000 pháp môn, từ Nguyên thủy, Đại thừa, đến Kim Cương Thừa Phật giáo, đều cùng một mục đích: đoạn trừ khổ đau và thành tựu trí tuệ, từ bi. Trong Đạo Phật, không có pháp cao – thấp, chỉ có phù hợp hay không phù hợp.
Thuốc tốt nhất là thuốc chữa khỏi bệnh cho chính bạn. Pháp môn nào giúp người tu giữ giới, bớt tham sân si, tâm ngày càng an ổn và sáng suốt, đó là pháp đúng với người ấy.
Người trí tuệ là người biết chọn pháp phù hợp với mình và tôn trọng con đường của người khác.



7. Tu là để cầu phép lạ, thần thông

Nhiều người tìm đến Phật pháp vì bị mê hoặc bởi những câu chuyện thần thông: biết quá khứ vị lai, đi mây về gió, mong cầu sự linh ứng huyền bí.

Sự thật:
Đức Phật từng ví thần thông giống như trò ảo thuật thu hút đám đông nhưng không giải quyết được gốc rễ khổ đau. Phép lạ lớn nhất của Đạo Phật là sự chuyển hóa nội tâm. Từ một người tham lam trở thành rộng lượng, từ nóng giận trở thành nhu hòa, từ đau khổ trở thành an lạc, từ mê mờ thành sáng suốt. Đó mới là phép lạ đích thực. Đừng chạy theo những điều kỳ bí hoang đường mà quên mất việc soi rọi lại tâm mình.

Đạo Phật không phải là tôn giáo của niềm tin mù quáng, cũng không phải triết lý để bàn luận, mà là con đường thực hành.

Hiểu đúng giúp ta bớt mê tín, bớt cực đoan, bớt phán xét. Tu đúng giúp đời sống nhẹ hơn, sâu hơn và an lạc hơn.
Mong rằng mỗi chúng ta đều có thể gỡ bỏ những lớp sương mù ngộ nhận, để thấy rõ con đường giải thoát mà Đức Thế Tôn đã chỉ dạy - con đường của trí tuệ, từ bi và sự tỉnh thức trọn vẹn trong từng phút giây hiện tại.

(Mai Ly)