Viên kẹo trong túi áo

Giữa bữa tiệc sinh nhật lộng lẫy, nơi những ly rượu vang đỏ thẫm va vào nhau leng keng, nơi tiếng cười nói hào sảng của giới thượng lưu hòa với dàn nhạc du dương, thì sự mất tích của chiếc nhẫn kim cương ấy như một nốt chói tai, cắt ngang mọi thứ.

Chủ nhân của nó – vị đại gia chủ tiệc – lúc đầu chỉ hơi bối rối: “Các anh, các chị, hình như chiếc nhẫn của tôi tuột ra đâu đó rồi. Nó hơi rộng.” Nhưng sau mười phút lục soát hồi hộp dưới bàn, sau ghế, giữa những tấm thảm dày, sự bối rối chuyển thành lo âu thực sự. Đó không chỉ là một món trang sức đắt tiền; nó là kỷ vật quan trọng.



Một đề nghị được đưa ra, từ một vị khách quen ăn nói thẳng thừng: “Cứ để mọi người kiểm tra túi của nhau cho minh bạch. Có thế mới khỏi nghi ngờ lẫn nhau.” Không khí ồn ã chợt chùng xuống. Rồi những cái gật đầu dần nổi lên, phần vì muốn chứng minh sự trong sạch của mình, phần vì hiếu kỳ.

Người chủ tiệc miễn cưỡng: “Thật ra, tôi tin tất cả mọi người ở đây… Nhưng nếu mọi người đều cảm thấy cần…” Từng chiếc túi xách da thật, từng chiếc ví đắt tiền được mở ra. Những đôi mắt dõi theo một cách kỳ lạ, vừa sốt sắng, vừa hằn lên sự dò xét.

Chỉ còn lại một người. Anh đứng ở góc phòng, nơi ánh đèn dường như ít rực rỡ nhất. Bộ vest cũ nhưng phẳng phiu, đôi tay có vẻ chai sạn. Anh là người bạn cũ từ thời nghèo khó. Họ từng ngồi chung bàn gỗ cũ, từng chia nhau ổ bánh mì trong những ngày sinh viên chật vật. Cuộc đời rẽ lối, một người bước lên cao, một người vẫn loay hoay mưu sinh. Hôm nay anh đã đến với một lọ mật ong nhà làm nhỏ xinh, gói trong giấy báo cẩn thận, đặt lên bàn quà lấp lánh một cách dè dặt.

Khi mọi ánh nhìn đổ dồn về phía mình, anh chỉ lắc đầu nhẹ. Giọng anh trầm, đủ để cả phòng nghe thấy trong khoảng lặng ngột ngạt: “Tôi không đồng ý. Tôi đến đây vì tình bạn, không phải để bị nghi ngờ như một tên đạo chích.” Một làn sóng xì xầm bùng lên.

Những tiếng thì thầm như những mũi kim châm: “Không cho kiểm tra chắc là có vấn đề.”, “Biết ngay mà, nghèo thì tham vậy đó.”



Anh không cãi lại. Anh đứng đó, thẳng lưng, ánh mắt nhìn về phía người bạn giàu có – một ánh mắt không giận dữ, mà là một nỗi thất vọng sâu thẳm, chát đắng. Rồi anh khẽ cúi chào, xoay người bước ra khỏi cửa, bỏ lại sau lưng cả căn phòng ngột ngạt những nghi kỵ và vẻ sang trọng lạnh lẽo.

Bữa tiệc kết thúc trong bầu không khí nặng nề.

Đêm đó, chủ tiệc trở về phòng riêng. Khi treo áo khoác lên, ông vô tình chạm phải thứ gì đó lạnh toát trong túi trong. Chiếc nhẫn. Nó đã rơi vào đó từ lúc nào.
Ông đứng sững. Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ nhịp tim mình. Trong đầu ông hiện lên gương mặt người bạn cũ – ánh mắt im lặng, đầy tổn thương.

Sáng hôm sau, ông vội vã đến căn nhà nhỏ nằm trong con hẻm hẹp. Cánh cửa mở ra. Người bạn nghèo còn chưa kịp nói gì thì ông đã bước tới ôm chầm lấy anh.

“Tha lỗi cho mình,” ông nghẹn giọng. “Chiếc nhẫn ở trong áo khoác. Hôm qua… mình đã sai.”
Người bạn chỉ mỉm cười nhẹ. “Không sao. Tìm được nhẫn rồi là tốt.”

Nhưng sự bình thản đó lại khiến ông day dứt hơn.
“Có một điều mình không hiểu,” ông nói. “Cậu biết là không có nhẫn trong túi mình, sao vẫn không cho kiểm tra?”

Người bạn im lặng một lúc, rồi quay vào trong. “Cậu vào đây.”

Trên chiếc giường nhỏ là một đứa bé gầy gò đang ngủ, hơi thở yếu ớt. 
“Con trai mình,” anh nói khẽ. “Nó bệnh đã lâu.”

Anh ngồi xuống, giọng chùng lại:
“Trước khi mình đi dự tiệc, nó nói: ‘Ba nhớ mang về cho con chút gì ngọt nhé.’”


Anh ngừng một chút.
“Khi đi ngang bàn bánh kẹo, mình đã nghĩ… chỉ một viên thôi. Con sẽ vui lắm.”

“Tối qua, nếu bị kiểm tra, người ta sẽ không thấy nhẫn kim cương. Người ta sẽ thấy… một viên kẹo.”
“Và mình không muốn đứng giữa căn phòng đó để giải thích rằng mình nghèo đến mức không mua nổi một viên kẹo cho con.”

Anh nhìn xuống tay mình.
“Mình nghèo. Nhưng mình không phải kẻ trộm.”


Chủ tiệc bật khóc. Ông ôm chặt người bạn cũ.
“Đi thôi,” ông nói. “Mình sẽ đưa con cậu đến bệnh viện tốt nhất.”



Chúng ta thường đánh giá con người bằng những gì lộ ra bên ngoài – một hành động, một phản ứng, một khoảnh khắc.
Nhưng có những thứ nằm trong túi áo người khác mà ta không bao giờ thấy được: nỗi xấu hổ, lòng tự trọng, và một tình thương rất nhỏ – dành cho một đứa trẻ chỉ mong được ăn một viên kẹo ngọt.
Vì vậy, trước khi phán xét ai đó, hãy tự hỏi:
Liệu mình đã thật sự hiểu câu chuyện họ đang mang theo hay chưa?

(Quang Minh)