Bí Mật Của Tĩnh Lặng

Ở một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, có một vị thiền sư già tên là Lão An. Ông sống giản dị trong am tranh, ngày ngày thiền định, chăm sóc vườn cây và tiếp đón những ai hữu duyên đến học đạo.
Một ngày nọ, một chàng trai trẻ tìm đến. Chàng là người thông minh, học rộng, nhưng tâm trí luôn bất an. Chàng thưa với thiền sư:
  • Thưa ngài, tâm con lúc nào cũng rối loạn. Con luôn bị cuốn vào những suy nghĩ, lo âu, những cảm xúc dâng trào. Ngay cả khi ngồi yên, đầu con vẫn không ngừng suy nghĩ. Càng cố xua đuổi, chúng lại càng mạnh mẽ hơn. Con cảm thấy như mình bị mắc kẹt trong chính tâm trí của mình. Con phải làm sao để tâm được tĩnh lặng?
Lão An mỉm cười ra hiệu cho chàng trai đi theo.
Họ đi bộ xuống một con suối nhỏ chảy qua một thung lũng. Làn nước trong vắt, róc rách len lỏi qua những viên đá dưới lòng suối. Thiền sư dẫn chàng trai đến một đoạn suối nơi có một tảng đá lớn nằm chắn ngang dòng chảy. Dòng nước đập vào tảng đá, bọt tung trắng xóa, tạo thành những xoáy nước, rồi cuộn chảy quanh chướng ngại này trước khi tiếp tục xuôi dòng.
Ông chỉ vào đó và hỏi:
  • Con thấy gì?
Chàng trai đáp:
  • Nước bị cản lại bởi tảng đá, bọt tung lên, dòng chảy trở nên hỗn loạn. Nhưng rồi, dù bị cản lại, nó vẫn tìm đường để tiếp tục chảy xuống hạ nguồn.

Thiền sư gật đầu, rồi dẫn chàng trai đi xa hơn một chút. Ở đoạn suối tiếp theo, không còn chướng ngại nào, nước lại trôi chảy êm đềm, in bóng bầu trời xanh ngắt và những tán cây nở hoa rực rỡ hai bên bờ.
Lúc này, Lão An mới nói:
  • Tâm con cũng giống như dòng suối này. Khi con cố gắng chống lại suy nghĩ, cố gắng kiểm soát hay xua đuổi chúng, con giống như tảng đá kia – làm khuấy động dòng chảy tự nhiên, khiến tâm trở nên hỗn loạn. Nhưng nếu con chỉ quan sát mà không cố níu giữ hay xua đuổi, tâm con sẽ tự nhiên trở nên trong trẻo, như đoạn suối đang chảy êm đềm trước mặt.
Chàng trai lặng người. Bấy lâu nay, chàng cứ ngỡ tâm tĩnh lặng là sự loại bỏ suy nghĩ, nhưng càng chống cự, tâm lại càng rối loạn. Giờ đây, chàng hiểu rằng sự tĩnh tâm không phải là xua đuổi suy nghĩ, mà là để chúng tự nhiên trôi qua, như dòng nước chảy quanh tảng đá, không mắc kẹt.
Chàng cúi đầu cảm tạ. Từ hôm đó, chàng không còn cố ép tâm mình phải yên, mà chỉ lặng lẽ quan sát, để mọi suy nghĩ đến rồi đi. Và rồi, như dòng suối kia, tâm trí chàng dần trở nên an tĩnh một cách tự nhiên.
Bình an không đến từ kiểm soát, mà từ buông bỏ. Khi ta thôi chống cự, tâm sẽ bình an và tĩnh lặng, rồi trí tuệ sẽ tự khắc hiển lộ.

(Quang Minh tổng hợp)
Back to top