Khi cho đi mà vẫn chờ một lời cảm ơn

Có lần trên đường về quê, tôi thấy hai mẹ con ngồi bên vệ đường dưới cái nắng gắt, chìa tay xin tiền. Tôi dừng xe, bước xuống và đưa cho người mẹ tờ 100.000 đồng.
Bà ngước mắt nhìn tôi, rồi lặng thinh.
Không một lời cảm ơn.
Tôi trở lại xe, trong lòng khó chịu: “Thật vô ơn. Biết thế mình chẳng cho.”


Trong cuộc sống, có những món quà thực chất không hẳn là quà. Chúng là một cuộc trao đổi được bọc trong vỏ ngoài tử tế: tặng để được ưu ái, cho đi để một ngày nào đó có thể nhận lại.

Nhưng ngay cả khi ta tự nguyện cho đi vì thương, vì quý, vì thật lòng muốn giúp, một phần nhỏ trong ta vẫn mong được nhìn nhận: một ánh mắt biết ơn, một lời cảm ơn, một cảm giác rằng lòng tốt của mình không bị bỏ quên. Điều đó dường như rất đỗi bình thường. Nhưng nếu sự vắng mặt của một lời cảm ơn lại làm tâm ta bất an, có lẽ việc cho đi ấy vẫn chưa thật sự ‘tự do’.

Người cho cũng cần biết ơn

Tôi có một người bác sống an nhiên và thường xuyên làm thiện nguyện. Cuối tuần vừa rồi, tôi đi với bác đến thăm một viện dưỡng lão dành cho người vô gia cư.
Sau khi trao quà cho các cụ, bác đều cúi nhẹ và nói: “Cảm ơn bà.”
Một cụ già hỏi: “Tôi mới là người phải cảm ơn ông chứ. Sao ông lại cảm ơn tôi?”
Bác mỉm cười: “Vì bà cho tôi cơ hội được thực hành hạnh bố thí. Nhờ bà, tôi được tập buông xả và cảm nhận niềm vui của việc cho đi.”

Câu trả lời ấy làm tôi khựng lại.
Nó dường như bóc trần sự ngạo mạn ngầm ẩn trong lòng tôi – kẻ bấy lâu nay vẫn tự hào mình là người rộng lượng.
Đôi khi, ta nhận được rất nhiều từ việc cho đi mà không nhận ra. Ta nhận được cơ hội được mở lòng, bước ra khỏi sự tính toán thường ngày, bớt bám chấp vào tiền bạc, tập buông nhẹ cảm giác “tôi là người ban ơn”. Khi đó, tâm mình sẽ nhẹ hơn.


Khi tay buông mà tâm chưa buông

Cho đi không chỉ là giúp người khác. Nó còn là một bài kiểm tra âm thầm đối với chính mình.

Trong khoảnh khắc món quà rời tay, liệu lòng ta có gợn chút tiếc nuối? Ta có âm thầm mong người nhớ ơn, hay tự đặt mình ở vị thế cao hơn kẻ nhận? Và nếu lòng tốt ấy bị ngoảnh mặt, ta có thấy hụt hẫng, bất bình?
Nếu cho đi mà trong lòng vẫn âm thầm đòi lại sự công nhận, món quà ấy chưa thật sự được trao trọn vẹn. Nó vẫn còn là một cuộc trao đổi, dù rất tinh vi.

Khi không được cảm ơn, ta có thể buồn. Khi lòng tốt bị xem nhẹ, ta có thể chạnh lòng. Nhưng chính cảm giác ấy là một tấm gương, cho thấy bên trong mình vẫn còn một phần muốn được xác nhận.
Nhìn thấy điều đó không phải để tự trách. Nhìn thấy để tập buông.

Cho bằng tâm nào?

Từ một việc rất đời thường như cho một món tiền hay giúp ai đó một việc nhỏ, cái nhìn tỉnh thức mở ra một chiều kích sâu hơn: ta không chỉ buông món đồ trong tay, mà còn buông cả ý niệm “tôi là người đang cho”.

Trong Đạo Phật, ‘Bố thí Ba la mật sự cho đi mà không mắc kẹt vào ba ý niệm: tôi là người cho, đây là món quà của tôi, kia là người chịu ơn tôi. Nhà Phật gọi đó là "Tam luân không tịch" – ba chiếc vòng trói buộc đều trống rỗng.
Nói thì dễ, thực hành không hề dễ. Bản ngã rất khéo ẩn mình ngay cả trong việc thiện. Nó có thể mặc chiếc áo của lòng tốt, nhưng bên trong vẫn mong được khen, được nhớ, được xem là rộng lượng. Vì vậy, cho đi cũng là một pháp tu. Điều quan trọng không chỉ là ta cho cái gì, mà là ta cho bằng tâm nào.


Có lẽ lần sau, nếu trao đi một điều gì đó mà không nhận lại một lời cảm ơn, ta có thể dừng lại và nhìn sâu hơn: mình đang buồn vì người kia vô ơn, hay vì cái tôi của mình chưa được vuốt ve?
Một món quà chỉ thật sự rời khỏi tay ta khi trong tâm ta cũng thôi đòi lại điều gì đó. Cho đi như thế, người nhận được nhẹ. Người cho cũng nhẹ.

(Pháp Nhiên)