Ước gì...

Ước gì mọi hạnh phúc đến với bao người không phải là những mâm cổ đã dọn sẵn mà là những nụ cười sau những thử thách do đã tự chiến thắng bản thân.



Ước gì niềm vui của mọi người không phải là cái hả hê đắc thắng của sự chiếm hữu mà là niềm hoan hỷ có được từ sự biết sẻ chia với tha nhân những gì mình có.

Ước gì đằng sau sự thất bại mọi người ai cũng có sự tỉnh táo, tự đứng lên để trưởng thành dày dạn kinh nghiệm chứ không phải gục ngã, bế tắc, bi lụy buông xuôi phó mặc.

Ước gì ai ai cũng biết tự cảm thấy hạnh phúc với nghững gì mình đang có, cả với những thời khắc hiện tại, chứ không phải lo chạy chọt mong sao đạt được những gì ngoài tầm tay rồi thao thức với quá khứ và khắc khoải với tương lai.

Ước gì thế nhân luôn sống hành xử thỏa đáng đúng mực, tích cực không dễ dãi trong hiện tại để hôm nay khỏi phải trở thành quá khứ đáng buồn gây dằn vặt, hối hận tiếc nuối cho ngày mai.

Ước gì khi đối diện với những kẻ phạm tội những ai đang lầm lỗi, mọi người biết nhận thức để tránh theo dấu chân họ, sau đó là rộng lượng, tha thứ, chuyển hóa với lòng từ bi chứ không phải chỉ trích, phỉ báng nhục mạ cay độc và tẩy chay đẩy họ vào đường cùng.

Ước gì những ai đang thành công sẽ nhận được từ mọi người sự hoan hỷ thật lòng, lời tán dương khích lệ cộng thêm thái độ quan tâm học hỏi chứ không phải sự chia vui lấy lệ đãi bôi, hoặc niềm đố kỵ ghen tức hay lời lẽ bóng gió mỉa mai cay độc.



Ước gì những người tài giỏi biết khiêm hạ, vì như thế họ đã làm được hai điều: hóa giải sự tự ti mặc cảm của những ai còn kém cỏi và dần triệt tiêu sự tự mãn tự tôn của chính mình.

Ước gì những ai chưa tài giỏi biết tự tin, vì trở ngại đáng sợ nhất là sự nhụt chí từ tâm người chứ không phải chướng ngại từ hoàn cảnh khách quan. Nếu mình tự khinh mình làm sao người khác trọng mình được.

Ước gì mỗi người biết tự làm đẹp tâm hồn mình bằng tình thương, sự hòa đồng, đức siêng năng, lòng trung thực, niệm phản tỉnh, nếp giản dị,…mà bớt đi sự vun tạo bề nổi bằng sự lập dị, tính phô trương, tâm giảo hoạt, kỹ năng lộng ngữ xảo biện, tính xa hoa,…

Ước gì ai ai cũng ý thức được sự vô thường của mọi sự vật, cái ngắn ngủi mong manh của kiếp người. Không phải để tranh thủ thỏa mãn các dục vọng mà là để trân quý thời gian bằng cách sống thật tốt cho mình và cộng đồng.

Ước gì những bài học về đạo đức, lối sống, rèn nhân cách,…đi vào quỹ đạo thực hành của mọi người chứ không phải chỉ nằm yên vị trên những xấp giấy vô tri ngủ yên trong ngăn tủ, hay chỉ để học sinh trả bài hoặc thành văn bản trên cửa miệng của các nhà diễn thuyết lợi khẩu.



Ước gì quanh ta ai cũng biết tự quan tâm mình và quan tâm người khác, biết chấp nhận sự khác, để mọi người thôi cố chấp vào các khái niệm đồng nghiệp, đồng liêu, đồng hành, đồng hương, đồng sự, đồng chủng,…bởi vì bản chất của sự tồn tại là đa dạng, đa thành phần. Chấp nhận cái dị biệt để không còn sự phân biệt, kỳ thị và loại trừ một ai, một thành phần nào đó. Như thế là hạnh phúc sẽ mỉm cười với chính mình và với người khác.

Ước gì mọi người biết sống chậm hơn để thấy cái ý vị lúc hoa nở tinh khôi chứ không phải sống gấp gáp, cuống cuồng rồi chỉ còn thấy xác hoa rữa lụi tàn.

Đó là những ước mơ hoàn toàn trong tầm tay của chúng ta, tất cả hoàn toàn phụ thuộc vào bạn và tôi. Hãy cùng nhau biến ước mơ thành hiện thực.

(Thiên Hạnh)