Phép trừ diệu kỳ cho năm mới: Bớt 4 điều này, đời tự khắc An

Mỗi dịp năm mới, ta thường bắt đầu bằng những danh sách dài: thêm mục tiêu, thêm dự định, thêm tài sản, thêm những nấc thang danh vọng. Ta mong năm nay phải kiếm nhiều hơn, đạt được nhiều hơn, rực rỡ hơn năm cũ. Trong tâm thức số đông, hạnh phúc dường như là một phép cộng – phải “thêm” vào đời sống thì mới cảm thấy đủ.



Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi: có khi nào điều ta thật sự cần không phải là thêm vào, mà là bớt đi?
Cuộc đời là một hành trình dài. Người từng đi xa đều hiểu: muốn đi bền, hành trang phải nhẹ. Nếu ta tham lam chất đầy balo bằng những thứ “biết đâu sẽ cần”, đôi chân sớm muộn cũng mỏi mệt. Không phải con đường quá dài làm ta kiệt sức, mà chính những gánh nặng ta cố mang theo mới khiến ta chùn bước.

vậy, thay vì mải miết chạy theo những cái “thêm”, ta có thể bắt đầu một hành trình mới theo cách khác: thực hành những cái “bớt”.

1. Bớt mong cầu, tâm mới an

Phần lớn sự bất an của con người đến từ việc mong mọi sự phải diễn ra đúng ý mình: người khác phải thay đổi, hoàn cảnh phải thuận lợi, kết quả phải như mong đợi. Khi thực tế không chiều lòng, ta thất vọng, bực bội, trách móc.
Năm mới này, hãy thử bớt đi nhu cầu kiểm soát, bớt đòi hỏi mọi thứ phải hoàn hảo. Không phải để buông xuôi, mà để học cách thuận duyên mà vẫn giữ vững nội lực bên trong. Bình an không đến từ việc bên ngoài lặng gió, mà từ việc tâm ta thôi gợn sóng.
 

2. Bớt so sánh, đời mới vui



Trong thời đại kết nối này, ta dễ dàng nhìn thấy sự lấp lánh của người khác rồi âm thầm so đo với chính mình. Ta quên rằng mỗi người có một hành trình riêng, một xuất phát điểm khác nhau.
Thay vì săm soi cuộc đời người khác, hãy quay về trân trọng những gì đang có: chén trà trên tay, nụ cười của người thân, một ngày bình yên giản dị. Đừng để sự đố kỵ bào mòn những niềm vui nhỏ bé mà quý giá của chính mình.


3. Bớt oán trách, lòng mới nhẹ

Có những giận hờn, trách móc ta găm giữ trong lòng từ năm này qua năm khác. Chúng giống như những viên sỏi nhỏ trong đôi giày. Người ngoài không thấy, nhưng mỗi bước chân đều đau. Ta càng bước đi, vết xước càng sâu.
Đã đến lúc ta dừng lại một chút, tháo giày ra và dốc hết những viên sỏi ấy xuống. Thả trôi những chuyện không vui theo dòng nước cũ. Tha thứ không phải là món quà dành cho người khác, mà là sự cởi trói cho chính mình.


 

4. Bớt vội vã, sống mới sâu

Ta sợ bị bỏ lỡ, sợ tụt hậu nên mải miết chạy đua: ăn nhanh, ngủ vội, làm gấp, yêu vội. Nhưng nhanh quá thì hời hợt. Ta đi qua mùa xuân mà không thấy hoa nở, uống cạn chén trà mà không cảm nhận hết hương vị.
Hãy cho mình quyền chậm lại. Bớt đi vài cuộc vui không cần thiết, bớt sự náo nhiệt bên ngoài để quay về chăm sóc khu vườn nội tâm. Đi chậm lại không phải là lười biếng, mà là lựa chọn sống có chiều sâu. Điều quan trọng không phải là ai chạy nhanh nhất, mà là ta có thực sự tận hưởng trọn vẹn hành trình của mình hay không.

Cổ nhân nói: “Hư tâm giả, vạn sự tất dung” – tâm rỗng rang mới dung chứa được vạn sự. Giống như một chiếc ly đã đầy nước, dù trà có ngon đến đâu cũng không thể rót thêm.

Hạnh phúc không nằm ở việc bạn sở hữu bao nhiêu, mà ở chỗ bạn bớt lệ thuộc vào chúng đến mức nào.
Năm mới, đừng chỉ chúc nhau “có tất cả”. Hãy chúc nhau biết “đủ”. Bởi vì khi biết đủ, ngay trong khoảnh khắc này, ta đã là người giàu có nhất thế gian.


(Ngà Lê)