TẾT CỦA NGƯỜI CON PHẬT

Tờ lịch cuối cùng của năm cũ sắp rơi xuống, ai nấy đều tất bật dọn nhà, sắm Tết. Nhưng có một điều quan trọng hơn thường bị quên lãng: Tết không chỉ là lễ hội bên ngoài, mà là một khoảnh khắc thiêng liêng để dừng lại, nhìn sâu vào chính mình và làm mới khu vườn tâm thức.

Tết - Khoảng lặng nhìn lại mình



Tết là khởi đầu của một chu kỳ mới của đất trời, nhưng cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về lẽ Vô thường.

Nhìn chậu mai trước hiên nhà, chạnh lòng nhớ sắc vàng năm cũ vừa rực rỡ đó thôi mà đã tàn phai. Một cái chớp mắt của thời gian, mà một mùa xuân đã đi qua, một mùa xuân mới lại về. Năm nay ba mẹ yếu hơn trước nhiều...
 
Quỹ thời gian của đời người là hữu hạn. Những phút giây sum vầy này không phải là mãi mãi. Vô thường không để ta buồn, mà để ta tỉnh. Tỉnh để nhìn lại mình, không phải nhìn lại tài khoản ngân hàng mà quan trọng hơn là "khu vườn tâm linh” của mình. Năm qua, ta đã nuôi dưỡng những hạt giống nào? Sự kiên nhẫn, bao dung, tỉnh thức hay hạt giống của giận hờn, đố kỵ, si mê? Ta đã mang lại bao nhiêu niềm vui cho người khác, và đã vô tình gây bao nhiêu tổn thương?

Nhìn lại không phải để tự trách, mà để hiểu mình hơn. Không phải để nuối tiếc, mà để chọn sống khác đi. Một lời hứa với chính mình – âm thầm nhưng mạnh mẽ: Năm mới, tôi nguyện sống chậm lại, tỉnh hơn, bớt tranh đấu hơn thua, bớt phung phí những tháng ngày quý giá của đời người.

Tết -  "Dọn lòng" để nuôi dưỡng Từ bi và hòa ái

Dọn dẹp nhà cửa chỉ mất vài ngày. Nhưng “dọn lòng” có khi mất cả một đời. Năm qua có thể chất chứa bao hiểu lầm, oán trách, tổn thương. Nếu cứ giữ khư khư những điều ấy, tâm ta chẳng khác gì ngôi nhà đầy bụi rác. Làm sao đón được gió xuân nếu cửa lòng còn đóng kín?
Tết là dịp để thực tập Buông xả và Từ bi. Buông xuống những oán trách, vì hiểu rằng ai cũng có nỗi khổ và giới hạn riêng. Buông những tự ái, vì giữ mãi chỉ nặng lòng. Tha thứ cho người, và quan trọng hơn, tha thứ cho những vụng về của chính mình.

Khi "rác" trong tâm được quét sạch, lòng ta tự nhiên rộng mở. Sự hòa hợp tự nhiên sinh khởi. Mâm cơm ngày Tết ngon không phải bởi cao lương mỹ vị, mà vì người ngồi quanh mâm cơm ấy biết nhìn nhau bằng đôi mắt yêu thương và trái tim nhẹ nhõm.



Tết - Thời khắc của Tri ân

Giữa khói hương trầm ấm cúng, người con Phật đón Tết bằng niềm tri ân sâu sắc. Biết ơn Tổ tiên, cha mẹ đã cho ta sự sống. Tri ân Tam Bảo, Thầy, Bạn đã chỉ lối soi đường. Tri ân cuộc sống, tri ân cả những nghịch cảnh, chướng duyên đã rèn ta vững chãi hơn.
Lòng biết ơn chính là chìa khóa của hạnh phúc. Người biết tri ân là người giàu có nhất.

Khi sống tỉnh thức - Mỗi ngày đều là Tết

Tết không nằm ở tờ lịch ngày mùng Một. Tết là sự mới mẻ, tinh khôi của tâm trong từng khoảnh khắc.
Nếu ta thở vào và biết mình đang thở, đó là sự sống mới.
Nếu mỗi sáng thức dậy, ta nhìn cuộc đời bằng đôi mắt tỉnh thức, không định kiến, đó là ngày đầu năm.
Nếu mỗi bước chân đi đều mang theo sự thảnh thơi và năng lượng an lành, thì bước chân nào cũng là bước du xuân.
Đừng đợi đến Tết mới sống tử tế, đừng đợi đến Xuân mới thấy yêu đời. Với người biết tu tập và nuôi dưỡng chánh niệm, giây phút nào tâm an nhiên, giây phút đó chính là Tết.

Cầu chúc cho bạn một năm mới không chỉ rực rỡ sắc xuân, mà còn ấm áp và bình an trong tâm hồn.

Xuân của đất trời có hạn,
Nhưng Xuân của lòng người thì vô tận.


(Pháp Nhiên)