BIẾT ƠN SỨC KHỎE KHI TA CÒN ĐANG KHỎE
08/08/2026 - 13:15
Lượt xem: 2 lượt
Có một sự thật hơi phũ phàng: Ta thường chỉ nhận ra giá trị của một cơ thể lành lặn vào đúng cái ngày nó không còn nguyên vẹn nữa.
Khi một chiếc răng đau, cả thế giới thu lại còn mỗi chiếc răng ấy. Khi cảm cúm nằm bẹp, ta mới thèm khát được… bình thường. Ta mới nhận ra những ngày “chẳng có gì đặc biệt” trước đó - những ngày thở dễ dàng, đi lại thoải mái, không đau ở đâu cả - thật ra là những ngày vàng.
Hôm nay bạn thức dậy và không thấy đau ở đâu cả. Bạn có biết đó đã là một đặc ân lớn nhất của đời sống không?

Trái tim bạn đang đập đều đặn mà không cần ra lệnh. Phổi đang lọc không khí. Hàng tỉ tế bào đang lặng lẽ làm việc để giữ bạn sống, không nghỉ một giây, không đòi một lời cảm ơn. Cơ thể là cỗ máy tận tụy nhất bạn từng có - vậy mà ta đối xử với nó ra sao? Thức khuya, bỏ bữa, ngồi lì hàng giờ, và chỉ ngó ngàng đến khi nó “làm phiền” bằng một cơn đau.
Tuổi trẻ thường đánh lừa ta bằng một sức bền giả tạo. Ta cắm đầu chạy, đốt sức khỏe để đổi lấy thành công, coi cơ thể như một công cụ để vắt kiệt. Nhưng sức khỏe giống như một tài khoản ngân hàng ta chỉ rút mà không gửi - đến một ngày, nó báo hết. Và khi ấy, mọi thành tựu bỗng trở nên vô nghĩa, vì chẳng có gì tận hưởng được nếu ta không còn khỏe.

Nhà Phật từng dạy “thân người khó được”. Có một hình hài lành lặn để thở, để đi, để yêu thương và tu tập, bản thân nó đã là một cơ duyên hiếm hoi. Biết ơn cơ thể không phải chuyện xa xỉ dành cho lúc rảnh. Đó là cách ta bảo vệ chính nền tảng của mọi hạnh phúc.
Hôm nay, nếu bạn thức dậy mà không đau ở đâu cả, xin đừng xem đó là điều nhỏ. Đó là một buổi sáng mà rất nhiều người trong bệnh viện lúc này đang mong mỏi có được.
Đêm nay, hãy dành một phút lặng lẽ đưa sự chú ý đi từ đầu đến chân, và thầm cảm ơn từng phần cơ thể vẫn đang khỏe mạnh phục vụ bạn. Rồi chọn một hành động tử tế cho cơ thể trong tuần này - đi ngủ sớm hơn một tối, uống đủ nước, hay đi bộ dưới nắng một quãng ngắn.
(Theo Daibaothapmandalataythien.org)
Khi một chiếc răng đau, cả thế giới thu lại còn mỗi chiếc răng ấy. Khi cảm cúm nằm bẹp, ta mới thèm khát được… bình thường. Ta mới nhận ra những ngày “chẳng có gì đặc biệt” trước đó - những ngày thở dễ dàng, đi lại thoải mái, không đau ở đâu cả - thật ra là những ngày vàng.
Hôm nay bạn thức dậy và không thấy đau ở đâu cả. Bạn có biết đó đã là một đặc ân lớn nhất của đời sống không?

Trái tim bạn đang đập đều đặn mà không cần ra lệnh. Phổi đang lọc không khí. Hàng tỉ tế bào đang lặng lẽ làm việc để giữ bạn sống, không nghỉ một giây, không đòi một lời cảm ơn. Cơ thể là cỗ máy tận tụy nhất bạn từng có - vậy mà ta đối xử với nó ra sao? Thức khuya, bỏ bữa, ngồi lì hàng giờ, và chỉ ngó ngàng đến khi nó “làm phiền” bằng một cơn đau.
Tuổi trẻ thường đánh lừa ta bằng một sức bền giả tạo. Ta cắm đầu chạy, đốt sức khỏe để đổi lấy thành công, coi cơ thể như một công cụ để vắt kiệt. Nhưng sức khỏe giống như một tài khoản ngân hàng ta chỉ rút mà không gửi - đến một ngày, nó báo hết. Và khi ấy, mọi thành tựu bỗng trở nên vô nghĩa, vì chẳng có gì tận hưởng được nếu ta không còn khỏe.

Nhà Phật từng dạy “thân người khó được”. Có một hình hài lành lặn để thở, để đi, để yêu thương và tu tập, bản thân nó đã là một cơ duyên hiếm hoi. Biết ơn cơ thể không phải chuyện xa xỉ dành cho lúc rảnh. Đó là cách ta bảo vệ chính nền tảng của mọi hạnh phúc.
Hôm nay, nếu bạn thức dậy mà không đau ở đâu cả, xin đừng xem đó là điều nhỏ. Đó là một buổi sáng mà rất nhiều người trong bệnh viện lúc này đang mong mỏi có được.
Đêm nay, hãy dành một phút lặng lẽ đưa sự chú ý đi từ đầu đến chân, và thầm cảm ơn từng phần cơ thể vẫn đang khỏe mạnh phục vụ bạn. Rồi chọn một hành động tử tế cho cơ thể trong tuần này - đi ngủ sớm hơn một tối, uống đủ nước, hay đi bộ dưới nắng một quãng ngắn.
(Theo Daibaothapmandalataythien.org)
- 2 lượt






